Giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh của tôi đã 60 tuổi, tóc vẫn đen và dày.


Chúng tôi hỏi bí quyết giữ gìn sức khỏe của ông ấy, ông nói: Tôi chưa bao giờ lo lắng về chuyện của nhóm nghiên cứu, do sinh viên làm.
Chuyện nhà cửa, vợ tôi lo.
Nhiệm vụ duy nhất của tôi là sống sót.
Tôi hỏi: Vậy ông xem đó có phải là “quản lý bỏ mặc” không?
Ông nói: Đó gọi là “dân số học khoa học”.
Lo lắng rụng tóc, không lo thì không rụng.
Tóc và phiền muộn, chỉ có thể giữ một thứ.
Đó là lần đầu tiên tôi hiểu ra câu “vô tâm vô phế”.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim