Trong bài phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Albuquerque, Jeffrey Schmid, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Ngân hàng Dự trữ Liên bang Kansas City, đã trình bày một triển vọng thận trọng về nền kinh tế Mỹ năm 2026, phản ánh cả sự tự tin vào tiềm năng tăng trưởng và sự cảnh giác về rủi ro lạm phát. Thay vì tuyên bố cắt giảm lãi suất ngay lập tức, Schmid nhấn mạnh rằng Cục Dự trữ Liên bang phải hiểu rõ nguồn gốc thực sự của sự mở rộng kinh tế trước khi điều chỉnh chính sách tiền tệ theo hướng nào đó.
Schmid đã nói chuyện với các nhà lãnh đạo doanh nghiệp, nhà hoạch định chính sách và các nhà kinh tế về đà tăng trưởng kinh tế mà đất nước đã trải qua. Quý III năm 2025, GDP tăng 4,4%, với nền kinh tế duy trì sự mạnh mẽ đến cuối năm, chủ yếu nhờ tiêu dùng của người dân và đầu tư vào trí tuệ nhân tạo. Tuy nhiên, Schmid đã gửi một thông điệp tinh tế: các số liệu tăng trưởng chính thức mạnh mẽ không thể tự thân chứng minh việc nới lỏng chính sách tiền tệ nếu tăng trưởng đó chủ yếu do nhu cầu tiêu dùng tăng vọt chứ không phải do năng suất thực sự tăng lên.
Tăng trưởng dựa vào cung vs. cầu: Khung phân tích quan trọng của Schmid về chính sách
Trọng tâm phân tích của Schmid dựa trên một sự phân biệt cơ bản thường bị bỏ qua trong các bình luận kinh tế bình thường. Ông giải thích rằng sự mở rộng kinh tế dựa vào cung—nơi mà các tiến bộ năng suất và công nghệ thúc đẩy sản lượng mà không gây quá tải tài nguyên—hoạt động như một lực giảm phát. Ngược lại, tăng trưởng dựa vào cầu, đặc trưng bởi tiêu dùng tăng, mở rộng tín dụng và nới lỏng điều kiện tài chính, thường đẩy giá cả lên cao.
Khung phân tích này hình thành niềm tin của Jeffrey Schmid rằng Fed không thể cắt giảm lãi suất một cách có trách nhiệm nếu chưa xác định rõ lực lượng nào đang thúc đẩy nền kinh tế hiện tại. Sau gần năm năm lạm phát vượt quá mục tiêu 2% của Fed, các nhà hoạch định chính sách tiền tệ đang đối mặt với tình huống nguy hiểm: tăng trưởng mạnh có thể là dấu hiệu của năng suất khỏe mạnh hoặc của quá mức cầu nguy hiểm. Chỉ khi xác định đúng động lực thực sự của sự mở rộng, Fed mới có thể quyết định liệu việc nới lỏng có phù hợp hay không, hoặc liệu cần duy trì chính sách thắt chặt hơn.
Schmid ủng hộ quyết định giữ nguyên lãi suất của Ủy ban Thị trường Mở Liên bang vào tháng 1 năm 2026, xem đó là một quyết định thận trọng khi lạm phát vẫn gần 3%—mức còn cao so với nhiệm vụ của Fed.
Năng suất AI và bài toán lạm phát
Điều khiến Schmid lạc quan là tiềm năng của trí tuệ nhân tạo trong việc định hình lại khả năng cung của nền kinh tế. Ông lưu ý rằng mặc dù tuyển dụng trong năm 2025 còn yếu, năng suất vẫn tăng—một nghịch lý có thể phản ánh các doanh nghiệp đang tận dụng AI để giảm chi phí và nâng cao sản lượng cùng lúc. Tuy nhiên, Schmid cảnh báo rằng không nên coi lợi ích năng suất từ AI là điều chắc chắn hoặc sắp xảy ra đủ để biện minh cho sự thờ ơ với lạm phát.
Ông mô tả thị trường lao động là một trong những “ít tuyển dụng, ít sa thải, ít bỏ việc”, cho thấy rằng đầu tư vào AI cho đến nay chủ yếu đã thúc đẩy cầu hơn là mở ra các cơ hội năng suất đáng kể. Tuy nhiên, Schmid tin tưởng rằng các tiến bộ công nghệ, được khai thác đúng cách, cuối cùng có thể kích hoạt một chu kỳ tăng trưởng “không gây lạm phát, dựa vào cung”—điều kiện lý tưởng để mở rộng mà không làm tăng áp lực giá.
Triển vọng này liên kết trực tiếp với lý do tại sao Jeffrey Schmid tin rằng cần kiên nhẫn với chính sách của Fed. Cho đến khi các động lực dựa vào cung rõ ràng thể hiện trong dữ liệu kinh tế, việc duy trì chính sách tiền tệ thắt chặt hơn sẽ là biện pháp bảo hiểm chống lại việc lạm phát trở nên ăn sâu.
Cách tiếp cận thận trọng của Fed đối với quyết định lãi suất
Trách nhiệm chính của ngân hàng trung ương, như Schmid nhấn mạnh, là duy trì lạm phát gần 2% trong khi hỗ trợ việc làm toàn diện. Trong điều kiện hiện tại, nhiệm vụ kép này phản đối việc cắt giảm lãi suất nhanh chóng, mặc dù có áp lực từ thị trường đòi hỏi chính sách tiền tệ dễ thở hơn. Quan điểm của Schmid phản ánh triết lý chung của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Kansas City: việc hiểu rõ thành phần của tăng trưởng kinh tế quan trọng hơn là chỉ phản ứng theo quy mô tăng trưởng đó.
Ông cũng đề cập đến cách các ngân hàng trung ương nên diễn giải các cú sốc giá cả—phân biệt giữa gián đoạn nguồn cung tạm thời và các tín hiệu của áp lực lạm phát rộng hơn. Phản ứng của Fed đối với sự phân biệt này sẽ quyết định liệu áp lực giá có chỉ là nhất thời hay sẽ tự củng cố qua kỳ vọng và động thái tiền lương.
Tái cân đối bảng cân đối của Fed
Ngoài lãi suất chính sách, Schmid đề cập đến bảng cân đối kế toán lớn của Fed, mà ông cho rằng cần có sự điều chỉnh cấu trúc. Ông ủng hộ việc giảm dần các khoản nắm giữ chứng khoán thế chấp, hướng tới một bảng cân đối nhỏ hơn, tập trung vào trái phiếu kho bạc theo thời gian. Quan điểm này phản ánh mối lo ngại của Schmid rằng ngân hàng trung ương hiện duy trì quá nhiều ảnh hưởng trên thị trường tài chính, có thể làm méo mó quá trình xác định giá và phân bổ tín dụng.
Tầm nhìn của Jeffrey Schmid là bảng cân đối của Fed sẽ co lại về kích thước chỉ còn giữ các chức năng kiểm soát lãi suất và thanh khoản cần thiết—giảm ảnh hưởng của ngân hàng trung ương trên thị trường. Việc này phản ánh sự cân nhắc dài hạn của ông về việc giảm cường độ cắt giảm lãi suất: cả hai đều thể hiện triết lý khôi phục cơ chế thị trường và giảm can thiệp của ngân hàng trung ương xuống mức phù hợp.
Ý nghĩa của triển vọng của Schmid cho năm 2026
Khi nền kinh tế điều hướng qua ngã tư của cuộc cách mạng AI, lạm phát dai dẳng và sự thay đổi trong cơ cấu lao động, khung phân tích của Schmid cung cấp một góc nhìn rõ ràng: tăng trưởng kinh tế quan trọng, nhưng nguồn gốc của nó còn quan trọng hơn. Các quyết định của Fed về cắt giảm lãi suất, quản lý bảng cân đối và mức độ chấp nhận lạm phát sẽ phụ thuộc không chỉ vào các số GDP mà còn vào việc liệu các số này phản ánh sự mở rộng bền vững dựa vào cung hay quá nóng dựa vào cầu.
Triết lý thận trọng và lạc quan có điều kiện của Schmid—phụ thuộc vào dữ liệu làm rõ các động lực tăng trưởng—gợi ý rằng Fed có khả năng duy trì lập trường hiện tại đến nửa cuối năm 2026 trừ khi lạm phát giảm rõ ràng hoặc dữ liệu cho thấy năng suất dựa vào AI đã thay đổi đáng kể khả năng của nền kinh tế. Đối với các nhà đầu tư và lãnh đạo doanh nghiệp, bài phát biểu của Schmid tại Albuquerque cho thấy rằng kiên nhẫn và rõ ràng về nguồn gốc tăng trưởng, thay vì hy vọng về cắt giảm lãi suất, sẽ là hướng dẫn trong các quyết định sắp tới.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Jeffrey Schmid Vẽ Bản Đồ Chương Trình Kinh Tế 2026: Tại sao Fed Phải Chờ Trước Khi Cắt Lãi Suất
Trong bài phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Albuquerque, Jeffrey Schmid, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Ngân hàng Dự trữ Liên bang Kansas City, đã trình bày một triển vọng thận trọng về nền kinh tế Mỹ năm 2026, phản ánh cả sự tự tin vào tiềm năng tăng trưởng và sự cảnh giác về rủi ro lạm phát. Thay vì tuyên bố cắt giảm lãi suất ngay lập tức, Schmid nhấn mạnh rằng Cục Dự trữ Liên bang phải hiểu rõ nguồn gốc thực sự của sự mở rộng kinh tế trước khi điều chỉnh chính sách tiền tệ theo hướng nào đó.
Schmid đã nói chuyện với các nhà lãnh đạo doanh nghiệp, nhà hoạch định chính sách và các nhà kinh tế về đà tăng trưởng kinh tế mà đất nước đã trải qua. Quý III năm 2025, GDP tăng 4,4%, với nền kinh tế duy trì sự mạnh mẽ đến cuối năm, chủ yếu nhờ tiêu dùng của người dân và đầu tư vào trí tuệ nhân tạo. Tuy nhiên, Schmid đã gửi một thông điệp tinh tế: các số liệu tăng trưởng chính thức mạnh mẽ không thể tự thân chứng minh việc nới lỏng chính sách tiền tệ nếu tăng trưởng đó chủ yếu do nhu cầu tiêu dùng tăng vọt chứ không phải do năng suất thực sự tăng lên.
Tăng trưởng dựa vào cung vs. cầu: Khung phân tích quan trọng của Schmid về chính sách
Trọng tâm phân tích của Schmid dựa trên một sự phân biệt cơ bản thường bị bỏ qua trong các bình luận kinh tế bình thường. Ông giải thích rằng sự mở rộng kinh tế dựa vào cung—nơi mà các tiến bộ năng suất và công nghệ thúc đẩy sản lượng mà không gây quá tải tài nguyên—hoạt động như một lực giảm phát. Ngược lại, tăng trưởng dựa vào cầu, đặc trưng bởi tiêu dùng tăng, mở rộng tín dụng và nới lỏng điều kiện tài chính, thường đẩy giá cả lên cao.
Khung phân tích này hình thành niềm tin của Jeffrey Schmid rằng Fed không thể cắt giảm lãi suất một cách có trách nhiệm nếu chưa xác định rõ lực lượng nào đang thúc đẩy nền kinh tế hiện tại. Sau gần năm năm lạm phát vượt quá mục tiêu 2% của Fed, các nhà hoạch định chính sách tiền tệ đang đối mặt với tình huống nguy hiểm: tăng trưởng mạnh có thể là dấu hiệu của năng suất khỏe mạnh hoặc của quá mức cầu nguy hiểm. Chỉ khi xác định đúng động lực thực sự của sự mở rộng, Fed mới có thể quyết định liệu việc nới lỏng có phù hợp hay không, hoặc liệu cần duy trì chính sách thắt chặt hơn.
Schmid ủng hộ quyết định giữ nguyên lãi suất của Ủy ban Thị trường Mở Liên bang vào tháng 1 năm 2026, xem đó là một quyết định thận trọng khi lạm phát vẫn gần 3%—mức còn cao so với nhiệm vụ của Fed.
Năng suất AI và bài toán lạm phát
Điều khiến Schmid lạc quan là tiềm năng của trí tuệ nhân tạo trong việc định hình lại khả năng cung của nền kinh tế. Ông lưu ý rằng mặc dù tuyển dụng trong năm 2025 còn yếu, năng suất vẫn tăng—một nghịch lý có thể phản ánh các doanh nghiệp đang tận dụng AI để giảm chi phí và nâng cao sản lượng cùng lúc. Tuy nhiên, Schmid cảnh báo rằng không nên coi lợi ích năng suất từ AI là điều chắc chắn hoặc sắp xảy ra đủ để biện minh cho sự thờ ơ với lạm phát.
Ông mô tả thị trường lao động là một trong những “ít tuyển dụng, ít sa thải, ít bỏ việc”, cho thấy rằng đầu tư vào AI cho đến nay chủ yếu đã thúc đẩy cầu hơn là mở ra các cơ hội năng suất đáng kể. Tuy nhiên, Schmid tin tưởng rằng các tiến bộ công nghệ, được khai thác đúng cách, cuối cùng có thể kích hoạt một chu kỳ tăng trưởng “không gây lạm phát, dựa vào cung”—điều kiện lý tưởng để mở rộng mà không làm tăng áp lực giá.
Triển vọng này liên kết trực tiếp với lý do tại sao Jeffrey Schmid tin rằng cần kiên nhẫn với chính sách của Fed. Cho đến khi các động lực dựa vào cung rõ ràng thể hiện trong dữ liệu kinh tế, việc duy trì chính sách tiền tệ thắt chặt hơn sẽ là biện pháp bảo hiểm chống lại việc lạm phát trở nên ăn sâu.
Cách tiếp cận thận trọng của Fed đối với quyết định lãi suất
Trách nhiệm chính của ngân hàng trung ương, như Schmid nhấn mạnh, là duy trì lạm phát gần 2% trong khi hỗ trợ việc làm toàn diện. Trong điều kiện hiện tại, nhiệm vụ kép này phản đối việc cắt giảm lãi suất nhanh chóng, mặc dù có áp lực từ thị trường đòi hỏi chính sách tiền tệ dễ thở hơn. Quan điểm của Schmid phản ánh triết lý chung của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Kansas City: việc hiểu rõ thành phần của tăng trưởng kinh tế quan trọng hơn là chỉ phản ứng theo quy mô tăng trưởng đó.
Ông cũng đề cập đến cách các ngân hàng trung ương nên diễn giải các cú sốc giá cả—phân biệt giữa gián đoạn nguồn cung tạm thời và các tín hiệu của áp lực lạm phát rộng hơn. Phản ứng của Fed đối với sự phân biệt này sẽ quyết định liệu áp lực giá có chỉ là nhất thời hay sẽ tự củng cố qua kỳ vọng và động thái tiền lương.
Tái cân đối bảng cân đối của Fed
Ngoài lãi suất chính sách, Schmid đề cập đến bảng cân đối kế toán lớn của Fed, mà ông cho rằng cần có sự điều chỉnh cấu trúc. Ông ủng hộ việc giảm dần các khoản nắm giữ chứng khoán thế chấp, hướng tới một bảng cân đối nhỏ hơn, tập trung vào trái phiếu kho bạc theo thời gian. Quan điểm này phản ánh mối lo ngại của Schmid rằng ngân hàng trung ương hiện duy trì quá nhiều ảnh hưởng trên thị trường tài chính, có thể làm méo mó quá trình xác định giá và phân bổ tín dụng.
Tầm nhìn của Jeffrey Schmid là bảng cân đối của Fed sẽ co lại về kích thước chỉ còn giữ các chức năng kiểm soát lãi suất và thanh khoản cần thiết—giảm ảnh hưởng của ngân hàng trung ương trên thị trường. Việc này phản ánh sự cân nhắc dài hạn của ông về việc giảm cường độ cắt giảm lãi suất: cả hai đều thể hiện triết lý khôi phục cơ chế thị trường và giảm can thiệp của ngân hàng trung ương xuống mức phù hợp.
Ý nghĩa của triển vọng của Schmid cho năm 2026
Khi nền kinh tế điều hướng qua ngã tư của cuộc cách mạng AI, lạm phát dai dẳng và sự thay đổi trong cơ cấu lao động, khung phân tích của Schmid cung cấp một góc nhìn rõ ràng: tăng trưởng kinh tế quan trọng, nhưng nguồn gốc của nó còn quan trọng hơn. Các quyết định của Fed về cắt giảm lãi suất, quản lý bảng cân đối và mức độ chấp nhận lạm phát sẽ phụ thuộc không chỉ vào các số GDP mà còn vào việc liệu các số này phản ánh sự mở rộng bền vững dựa vào cung hay quá nóng dựa vào cầu.
Triết lý thận trọng và lạc quan có điều kiện của Schmid—phụ thuộc vào dữ liệu làm rõ các động lực tăng trưởng—gợi ý rằng Fed có khả năng duy trì lập trường hiện tại đến nửa cuối năm 2026 trừ khi lạm phát giảm rõ ràng hoặc dữ liệu cho thấy năng suất dựa vào AI đã thay đổi đáng kể khả năng của nền kinh tế. Đối với các nhà đầu tư và lãnh đạo doanh nghiệp, bài phát biểu của Schmid tại Albuquerque cho thấy rằng kiên nhẫn và rõ ràng về nguồn gốc tăng trưởng, thay vì hy vọng về cắt giảm lãi suất, sẽ là hướng dẫn trong các quyết định sắp tới.