Trong nhiều thập kỷ, người Mỹ đã nghe những cáo buộc rằng Quốc hội đã cướp bóc quỹ An sinh Xã hội, khiến chương trình này dễ bị tổn thương. Nhưng liệu cáo buộc này có dựa trên thực tế hay chỉ là hiểu lầm phổ biến? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần xem xét chính xác số tiền 2,9 nghìn tỷ đô la mà An sinh Xã hội tích lũy được đã đi đâu, và tại sao mối quan hệ của chính phủ liên bang với các quỹ này phức tạp hơn nhiều so với những gì các nhà phê bình đề cập.
Tại sao An sinh Xã hội đối mặt với thử thách lớn nhất
An sinh Xã hội vẫn là trụ cột tài chính của hàng triệu người Mỹ. Hiện có gần 63 triệu người nhận trợ cấp, chương trình này giúp hơn một phần ba số người nhận thoát khỏi đói nghèo. Nó hỗ trợ các người nghỉ hưu, người lao động bị tàn tật và các thành viên gia đình còn sống sót—làm cho đây trở thành một trong những chương trình xã hội quan trọng nhất của quốc gia kể từ khi thành lập vào năm 1935.
Tuy nhiên, chương trình đang phải đối mặt với áp lực ngày càng gia tăng. Hội đồng Quản trị An sinh Xã hội đã cảnh báo từ năm 1985 rằng dự báo doanh thu dài hạn không đủ để duy trì mức trợ cấp hiện tại, bao gồm cả điều chỉnh theo lạm phát hàng năm. Các yếu tố dân số như sự nghỉ hưu của thế hệ baby boomer, tuổi thọ ngày càng cao, tỷ lệ sinh giảm và bất bình đẳng thu nhập gia tăng càng làm trầm trọng thêm những thách thức này. Đến năm 2034, trừ khi Quốc hội hành động, dự kiến quỹ dự trữ tài sản của chương trình sẽ cạn kiệt hoàn toàn, có thể buộc phải cắt giảm trợ cấp toàn diện lên tới 21%. Tình huống này đặc biệt đáng lo ngại khi 62% người nghỉ hưu phụ thuộc vào An sinh Xã hội ít nhất một nửa thu nhập gia đình.
Câu hỏi 2,9 nghìn tỷ đô la: Quốc hội thực sự vay mượn từ đâu?
Đây là nơi thường bắt đầu sự nhầm lẫn. Từ năm 1983, An sinh Xã hội đã thu thập nhiều doanh thu hơn số tiền chi trả hàng năm, tích lũy thặng dư ròng. Theo luật, số dư này phải được đầu tư vào các trái phiếu chính phủ đặc biệt và chứng chỉ nợ thay vì giữ dưới dạng tiền mặt. Đổi lại, chính phủ liên bang có quyền tiếp cận với 2,9 nghìn tỷ đô la trong khả năng vay mượn cho các hoạt động ngân sách chung của mình.
Cách sắp xếp này đã thúc đẩy các chỉ trích cho rằng Quốc hội đã " lấy" tiền từ An sinh Xã hội. Nhưng vay mượn—với yêu cầu pháp lý phải hoàn trả—có phải là hành vi trộm cắp không? Câu trả lời ngắn gọn là không. Khi Quốc hội vay các quỹ này qua trái phiếu, họ đã ký kết một nghĩa vụ tài chính với Quỹ Tin cậy An sinh Xã hội, chứ không phải là chiếm đoạt một chiều. Hãy nghĩ về nó như chính phủ liên bang vay tiền từ An sinh Xã hội thay vì cướp kho bạc của nó.
Câu hỏi thực sự mà các nhà phê bình thường đặt ra là: Tại sao Quốc hội không đơn giản giữ nguyên tài sản của An sinh Xã hội dưới dạng tiền mặt? Câu trả lời thể hiện một nguyên tắc tài chính quan trọng. Tiền để trong két sắt không hoạt động sẽ mất giá theo lạm phát mỗi năm. Hơn nữa, bằng cách đầu tư vào trái phiếu chính phủ, An sinh Xã hội nhận được lãi suất—tạo ra 85,1 tỷ đô la lợi nhuận lãi trong năm 2017, với dự báo tổng lợi nhuận lãi lên tới 804 tỷ đô la từ năm 2018 đến 2027. Tiền mặt để trong két sẽ không sinh lời, khiến chương trình dễ bị tổn thương hơn chứ không mạnh mẽ hơn.
Sự thật về thu nhập lãi: Quốc hội trả lại kèm lợi nhuận
Tính đến cuối năm 2018, các trái phiếu chính phủ trị giá 2,9 nghìn tỷ đô la đã sinh lợi trung bình 2,85% mỗi năm. Các trái phiếu này đáo hạn từ 1 đến 15 năm, cho phép Quỹ Tin cậy An sinh Xã hội tái đầu tư lợi nhuận với lãi suất có thể cao hơn khi lãi suất biến động. Cấu trúc này đảm bảo rằng An sinh Xã hội liên tục nhận được khoản bồi thường cho việc chính phủ sử dụng quỹ của mình.
Một số nhà phê bình cho rằng việc hoàn trả toàn bộ khoản vay này sẽ giải quyết các vấn đề của chương trình. Tuy nhiên, quan điểm này bỏ qua một điểm quan trọng: việc hoàn trả không làm tăng vị thế của An sinh Xã hội. Dù chương trình giữ 2,9 nghìn tỷ đô la trong trái phiếu chính phủ hay tiền mặt, tổng tài sản của nó vẫn không đổi. Điều thay đổi là mất đi 804 tỷ đô la lợi nhuận lãi dự kiến trong thập kỷ tới—một nguồn thu quan trọng giúp duy trì mức trợ cấp hiện tại. Thêm vào đó, chính phủ liên bang sẽ cần tìm nguồn tài chính thay thế để trả lại cho An sinh Xã hội, có thể làm tăng gánh nặng nợ quốc gia ở nơi khác.
Sửa lại sự thật: Quốc hội không lấy trộm An sinh Xã hội
Chứng cứ rõ ràng: Quốc hội chưa từng lấy trộm hay chiếm đoạt một xu nào từ An sinh Xã hội. Đây là lý do:
Thứ nhất, việc vay mượn đã được thực hiện minh bạch và hợp pháp. Dù An sinh Xã hội xuất hiện trong ngân sách liên bang thống nhất dưới thời Lyndon B. Johnson hay hoạt động như một thực thể riêng biệt ngoài ngân sách, không có quỹ nào của nó bị chuyển hướng sang chi tiêu chung của chính phủ. Mỗi đồng đô la vẫn được ghi nhận đầy đủ trong hệ thống An sinh Xã hội.
Thứ hai, các khoản thanh toán lãi chứng minh rằng cách sắp xếp này có lợi cho chương trình. Lợi nhuận trung bình 2,85% trên trái phiếu chính phủ—thay đổi theo thời gian khi trái phiếu đáo hạn và được tái đầu tư—chứng tỏ rằng An sinh Xã hội không cho đi quỹ vay của mình miễn phí. Chương trình còn tạo ra doanh thu từ cách này.
Thứ ba, phương án thay thế còn tồi tệ hơn. Buộc chính phủ liên bang phải trả ngay 2,9 nghìn tỷ đô la sẽ đòi hỏi vay mượn lớn ở nơi khác, có thể làm giảm khả năng chi tiêu cho các chương trình khác hoặc làm tăng thâm hụt ngân sách. Quan trọng hơn, điều này sẽ lấy đi nguồn thu lãi của An sinh Xã hội, đẩy nhanh quá trình chương trình rơi vào tình trạng vỡ nợ thay vì cải thiện.
Thực tế rộng hơn
Thử thách cơ bản của An sinh Xã hội không phải là Quốc hội đã lấy trộm từ đó—mà là vấn đề dân số và cấu trúc. Khi người Mỹ sống lâu hơn và tỷ lệ sinh giảm, tỷ lệ lao động hỗ trợ mỗi người nghỉ hưu ngày càng giảm. Thực tế này đòi hỏi các giải pháp cân nhắc: điều chỉnh doanh thu qua việc tăng thuế lương, nâng dần tuổi nghỉ hưu, kiểm tra điều kiện trợ cấp hoặc giảm điều chỉnh theo lạm phát cho những người có thu nhập cao hơn.
Câu chuyện về “trộm cắp” của Quốc hội che khuất các vấn đề thực sự này. Trong khi việc chính phủ sử dụng thặng dư của An sinh Xã hội chắc chắn đặt ra các câu hỏi hợp lý về trách nhiệm tài chính, việc mô tả đó như là hành vi biển thủ là hiểu sai mối quan hệ tài chính. Quốc hội đã vay tiền—đặt ra nghĩa vụ phải trả lại, và đang bồi thường lãi suất. Việc các nhà hoạch định chính sách có đưa ra các quyết định sáng suốt về khả năng duy trì lâu dài của An sinh Xã hội hay không là một cuộc tranh luận riêng biệt.
Điều cần nhớ: Quốc hội không cướp kho báu của An sinh Xã hội. Nhưng chương trình này cần các cải cách chính sách căn bản để đảm bảo có thể thực hiện các quyền lợi đã hứa cho các thế hệ tương lai. Đó là một cuộc thảo luận đáng để thực hiện—dựa trên thực tế, chứ không phải những huyền thoại.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Quốc hội có thực sự lấy tiền từ An sinh Xã hội không? Những con số thực sự cho thấy điều gì
Trong nhiều thập kỷ, người Mỹ đã nghe những cáo buộc rằng Quốc hội đã cướp bóc quỹ An sinh Xã hội, khiến chương trình này dễ bị tổn thương. Nhưng liệu cáo buộc này có dựa trên thực tế hay chỉ là hiểu lầm phổ biến? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần xem xét chính xác số tiền 2,9 nghìn tỷ đô la mà An sinh Xã hội tích lũy được đã đi đâu, và tại sao mối quan hệ của chính phủ liên bang với các quỹ này phức tạp hơn nhiều so với những gì các nhà phê bình đề cập.
Tại sao An sinh Xã hội đối mặt với thử thách lớn nhất
An sinh Xã hội vẫn là trụ cột tài chính của hàng triệu người Mỹ. Hiện có gần 63 triệu người nhận trợ cấp, chương trình này giúp hơn một phần ba số người nhận thoát khỏi đói nghèo. Nó hỗ trợ các người nghỉ hưu, người lao động bị tàn tật và các thành viên gia đình còn sống sót—làm cho đây trở thành một trong những chương trình xã hội quan trọng nhất của quốc gia kể từ khi thành lập vào năm 1935.
Tuy nhiên, chương trình đang phải đối mặt với áp lực ngày càng gia tăng. Hội đồng Quản trị An sinh Xã hội đã cảnh báo từ năm 1985 rằng dự báo doanh thu dài hạn không đủ để duy trì mức trợ cấp hiện tại, bao gồm cả điều chỉnh theo lạm phát hàng năm. Các yếu tố dân số như sự nghỉ hưu của thế hệ baby boomer, tuổi thọ ngày càng cao, tỷ lệ sinh giảm và bất bình đẳng thu nhập gia tăng càng làm trầm trọng thêm những thách thức này. Đến năm 2034, trừ khi Quốc hội hành động, dự kiến quỹ dự trữ tài sản của chương trình sẽ cạn kiệt hoàn toàn, có thể buộc phải cắt giảm trợ cấp toàn diện lên tới 21%. Tình huống này đặc biệt đáng lo ngại khi 62% người nghỉ hưu phụ thuộc vào An sinh Xã hội ít nhất một nửa thu nhập gia đình.
Câu hỏi 2,9 nghìn tỷ đô la: Quốc hội thực sự vay mượn từ đâu?
Đây là nơi thường bắt đầu sự nhầm lẫn. Từ năm 1983, An sinh Xã hội đã thu thập nhiều doanh thu hơn số tiền chi trả hàng năm, tích lũy thặng dư ròng. Theo luật, số dư này phải được đầu tư vào các trái phiếu chính phủ đặc biệt và chứng chỉ nợ thay vì giữ dưới dạng tiền mặt. Đổi lại, chính phủ liên bang có quyền tiếp cận với 2,9 nghìn tỷ đô la trong khả năng vay mượn cho các hoạt động ngân sách chung của mình.
Cách sắp xếp này đã thúc đẩy các chỉ trích cho rằng Quốc hội đã " lấy" tiền từ An sinh Xã hội. Nhưng vay mượn—với yêu cầu pháp lý phải hoàn trả—có phải là hành vi trộm cắp không? Câu trả lời ngắn gọn là không. Khi Quốc hội vay các quỹ này qua trái phiếu, họ đã ký kết một nghĩa vụ tài chính với Quỹ Tin cậy An sinh Xã hội, chứ không phải là chiếm đoạt một chiều. Hãy nghĩ về nó như chính phủ liên bang vay tiền từ An sinh Xã hội thay vì cướp kho bạc của nó.
Câu hỏi thực sự mà các nhà phê bình thường đặt ra là: Tại sao Quốc hội không đơn giản giữ nguyên tài sản của An sinh Xã hội dưới dạng tiền mặt? Câu trả lời thể hiện một nguyên tắc tài chính quan trọng. Tiền để trong két sắt không hoạt động sẽ mất giá theo lạm phát mỗi năm. Hơn nữa, bằng cách đầu tư vào trái phiếu chính phủ, An sinh Xã hội nhận được lãi suất—tạo ra 85,1 tỷ đô la lợi nhuận lãi trong năm 2017, với dự báo tổng lợi nhuận lãi lên tới 804 tỷ đô la từ năm 2018 đến 2027. Tiền mặt để trong két sẽ không sinh lời, khiến chương trình dễ bị tổn thương hơn chứ không mạnh mẽ hơn.
Sự thật về thu nhập lãi: Quốc hội trả lại kèm lợi nhuận
Tính đến cuối năm 2018, các trái phiếu chính phủ trị giá 2,9 nghìn tỷ đô la đã sinh lợi trung bình 2,85% mỗi năm. Các trái phiếu này đáo hạn từ 1 đến 15 năm, cho phép Quỹ Tin cậy An sinh Xã hội tái đầu tư lợi nhuận với lãi suất có thể cao hơn khi lãi suất biến động. Cấu trúc này đảm bảo rằng An sinh Xã hội liên tục nhận được khoản bồi thường cho việc chính phủ sử dụng quỹ của mình.
Một số nhà phê bình cho rằng việc hoàn trả toàn bộ khoản vay này sẽ giải quyết các vấn đề của chương trình. Tuy nhiên, quan điểm này bỏ qua một điểm quan trọng: việc hoàn trả không làm tăng vị thế của An sinh Xã hội. Dù chương trình giữ 2,9 nghìn tỷ đô la trong trái phiếu chính phủ hay tiền mặt, tổng tài sản của nó vẫn không đổi. Điều thay đổi là mất đi 804 tỷ đô la lợi nhuận lãi dự kiến trong thập kỷ tới—một nguồn thu quan trọng giúp duy trì mức trợ cấp hiện tại. Thêm vào đó, chính phủ liên bang sẽ cần tìm nguồn tài chính thay thế để trả lại cho An sinh Xã hội, có thể làm tăng gánh nặng nợ quốc gia ở nơi khác.
Sửa lại sự thật: Quốc hội không lấy trộm An sinh Xã hội
Chứng cứ rõ ràng: Quốc hội chưa từng lấy trộm hay chiếm đoạt một xu nào từ An sinh Xã hội. Đây là lý do:
Thứ nhất, việc vay mượn đã được thực hiện minh bạch và hợp pháp. Dù An sinh Xã hội xuất hiện trong ngân sách liên bang thống nhất dưới thời Lyndon B. Johnson hay hoạt động như một thực thể riêng biệt ngoài ngân sách, không có quỹ nào của nó bị chuyển hướng sang chi tiêu chung của chính phủ. Mỗi đồng đô la vẫn được ghi nhận đầy đủ trong hệ thống An sinh Xã hội.
Thứ hai, các khoản thanh toán lãi chứng minh rằng cách sắp xếp này có lợi cho chương trình. Lợi nhuận trung bình 2,85% trên trái phiếu chính phủ—thay đổi theo thời gian khi trái phiếu đáo hạn và được tái đầu tư—chứng tỏ rằng An sinh Xã hội không cho đi quỹ vay của mình miễn phí. Chương trình còn tạo ra doanh thu từ cách này.
Thứ ba, phương án thay thế còn tồi tệ hơn. Buộc chính phủ liên bang phải trả ngay 2,9 nghìn tỷ đô la sẽ đòi hỏi vay mượn lớn ở nơi khác, có thể làm giảm khả năng chi tiêu cho các chương trình khác hoặc làm tăng thâm hụt ngân sách. Quan trọng hơn, điều này sẽ lấy đi nguồn thu lãi của An sinh Xã hội, đẩy nhanh quá trình chương trình rơi vào tình trạng vỡ nợ thay vì cải thiện.
Thực tế rộng hơn
Thử thách cơ bản của An sinh Xã hội không phải là Quốc hội đã lấy trộm từ đó—mà là vấn đề dân số và cấu trúc. Khi người Mỹ sống lâu hơn và tỷ lệ sinh giảm, tỷ lệ lao động hỗ trợ mỗi người nghỉ hưu ngày càng giảm. Thực tế này đòi hỏi các giải pháp cân nhắc: điều chỉnh doanh thu qua việc tăng thuế lương, nâng dần tuổi nghỉ hưu, kiểm tra điều kiện trợ cấp hoặc giảm điều chỉnh theo lạm phát cho những người có thu nhập cao hơn.
Câu chuyện về “trộm cắp” của Quốc hội che khuất các vấn đề thực sự này. Trong khi việc chính phủ sử dụng thặng dư của An sinh Xã hội chắc chắn đặt ra các câu hỏi hợp lý về trách nhiệm tài chính, việc mô tả đó như là hành vi biển thủ là hiểu sai mối quan hệ tài chính. Quốc hội đã vay tiền—đặt ra nghĩa vụ phải trả lại, và đang bồi thường lãi suất. Việc các nhà hoạch định chính sách có đưa ra các quyết định sáng suốt về khả năng duy trì lâu dài của An sinh Xã hội hay không là một cuộc tranh luận riêng biệt.
Điều cần nhớ: Quốc hội không cướp kho báu của An sinh Xã hội. Nhưng chương trình này cần các cải cách chính sách căn bản để đảm bảo có thể thực hiện các quyền lợi đã hứa cho các thế hệ tương lai. Đó là một cuộc thảo luận đáng để thực hiện—dựa trên thực tế, chứ không phải những huyền thoại.