10/10/2025,
thị trường không nói gì cả.
Nó chỉ lặng lẽ
lấy đi toàn bộ tài khoản của tôi.

Có những ngày mà sự tĩnh lặng còn tàn nhẫn hơn cả những tiếng đổ vỡ, và với tôi, đó là ngày 10/10/2025 khi toàn bộ tài khoản bỗng chốc bốc hơi không một lời cảnh báo, không phải vì thị trường thiếu đi quy luật mà vì tôi đã quá tự tin rằng mình đã nắm thấu mọi quy luật đó. Đứng trước màn hình, tôi nhìn những cây nến đỏ rút cạn thành quả của nhiều năm trời như nhìn chính sự kiêu hãnh của mình bị tước đoạt, mỗi nhịp nhảy của giá là một nhát cắt vào niềm tin rằng mình khác biệt, rằng mình đủ giỏi để không bao giờ rơi vào cái bẫy của sự cháy tài khoản. Nỗi đau ấy không nằm ở con số bị trừ đi, mà nằm ở sự thức tỉnh muộn màng rằng thị trường không bao giờ lấy tiền của những kẻ khờ khạo, nó chỉ lấy tiền của những người nghĩ rằng mình đã hết khờ, những người để cái tôi lớn át đi kỷ luật và để sự thắng lợi trong quá khứ trở thành liều thuốc độc cho hiện tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, giữa sự im lặng đến nghẹt thở của căn phòng, tay tôi vẫn theo bản năng với lấy điện thoại để check giá nhưng rồi khựng lại giữa chừng khi nhận ra chẳng còn gì để kiểm tra, một khoảng trống mênh mông hiện ra nơi vốn dĩ là những con số nhảy múa không ngừng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận thấy thế giới bên ngoài vẫn vận hành một cách dửng dưng, dòng người vẫn hối hả và nhịp sống vẫn tiếp diễn như thể sự sụp đổ của tôi chỉ là một hạt bụi giữa hư không, và chính cái sự vô tình của thực tại đã kéo tôi ra khỏi cơn mê của những biểu đồ ảo ảnh. Tôi hiểu ra rằng giá trị của một con người không bao giờ nên được đặt lên bàn cân cùng với số dư tài khoản, và rằng cú ngã này dù tàn khốc nhưng lại là một phép thử cần thiết để tôi học lại cách đối diện với chính mình mà không cần sự bảo chứng của những lệnh thắng. Có những bài học không thể mua được bằng sách vở mà phải trả bằng sự vụn vỡ của niềm tin, để từ đó tôi hiểu rằng cơ hội thực sự không nằm ở việc cố gắng gỡ lại những gì đã mất trên màn hình, mà nằm ở việc xây dựng lại một tâm thế mới, nơi sự khiêm nhường đứng cao hơn sự tự mãn và sự bình yên không còn bị chi phối bởi sắc xanh đỏ của thị trường. Tôi đi xuyên qua nỗi đau đó với một vết sẹo để đời, không phải để hối tiếc về những gì đã qua, mà để ghi nhớ rằng mình đã từng nhỏ bé thế nào trước thực tại và đã bắt đầu học cách kiên cường ra sao khi đối diện với con số không tròn trĩnh.

Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim