Bây giờ, văn nói nhảm nhí, “học” trở thành một từ như nước lọc nhạt nhẽo, trong văn nói “học” còn kém xa một phần mười của “học” trong văn cổ. Trong văn cổ, mỗi chữ đều mang ý nghĩa phong phú, nhưng điều này cũng khiến cho việc hiểu đúng thường rất khó nắm bắt.
Việc hiểu văn cổ, ví dụ như giải thích “Luận Ngữ”, không thể theo kiểu tư duy tầm thường kiểu Tây của văn nói, trước tiên giả định ý nghĩa của bài viết giống như tế bào trong cơ thể được tích tụ bởi các ký tự, giống như y học phương Tây, văn nói là một loại chữ chết. Nhưng văn cổ khác, để hiểu văn cổ phải nắm bắt được thần của nó, thần không nằm trong ký tự, mà nằm trong toàn bộ bài viết, giống như y học cổ truyền Trung Quốc, rời khỏi toàn thể ký tự thì vô nghĩa. Thợ giết bò, thần gặp thì bò giải, việc đọc văn cổ cũng vậy, thần không gặp thì giải thích văn bản của nó, không có chỗ nào đúng.
“习”
Trên đã nói về “học”, bây giờ tiếp tục nói về chữ “习”. Trong chữ tượng hình xưa, “习” là từ “羽” dưới từ “日”, sau này trong chữ khắc sai lầm viết “日” thành “白”, lấy sai đắp sai, truyền lại đến ngày nay, trong chữ phồn thể, “羽” dưới từ “白”, chữ giản thể thì đơn giản hơn, cắt đôi chữ “羽”, bỏ đi “白” và “日”, kết quả là chữ giản thể chỉ còn lại một mảng tối vô tận. Chữ giản thể, phối hợp với một loại ký hiệu nhảm nhí của văn nói, dần dần biến ý nghĩa phong phú của tiếng Trung thành những ký hiệu nhảm nhí kiểu Tây, đó là thực trạng lịch sử và lịch sử hiện tại.
“习”, dưới từ “羽” là ý ban đầu chỉ con chim thử bay trong trời quang đãng. Chữ “习” này, như thơ như tranh, một chữ mà có thần. “日” thuộc dương, gọi là cưỡi khí chính của trời đất mà du hành trong thiên hạ, đó chính là “习”, cũng chính là “习”. Nhưng sau này tất cả các giải thích đều xem “习” như là luyện tập, ôn tập, xem đi xem lại liên tục, kiểu tư duy nhảm nhí của văn nói, nghĩ rằng cứ liên tục lộn xộn lên xuống trái phải là có thể thể hiện xuất sắc, thành thạo, thắng thưởng, thật là vừa vô cảm, vừa vô vị, tiếng Trung đã xuống cấp như vậy, thật là đáng thương, đáng thương!
“Học” và “习”, chính là “nghe” đạo của thánh nhân, thấy “đạo” của thánh nhân, “đối chiếu” “thánh nhân”, trong xã hội thực tế liên tục “hiệu chỉnh” để đạt được khí chính của trời đất mà du hành trong thiên hạ. Không “học đạo của thánh nhân”, không thể đạt được khí chính của trời đất. “Học” là lấy “đạo của thánh nhân” làm thể; “习” là dùng “đạo của thánh nhân” để thực hành. Không “học” thì không thể thành “习”, không “习” thì không thể thành “học”, toàn thể lớn hơn, đó mới gọi là “học” và “习”. “之” là gì? Là thành đạo của thánh nhân.
“Học” và “习” phải phù hợp với thời đại, vì vậy mới có “học mà thường xuyên luyện tập”. “Thời” ở đây là thời tiết trời đất, không phải dựa vào thời điểm, mà là phù hợp với thời điểm, đúng thời điểm. Người nhỏ nhen là dựa vào thời điểm; người quân tử là phù hợp với thời điểm; “thời” đúng thời điểm chính là hành vi “thánh nhân đạo” của quân tử. Thật buồn cười hầu hết các giải thích đều biến “thời” thành thứ gọi là đúng giờ, theo giờ, phù hợp thời, thật không biết rõ thời của nó. Còn “thời” đúng thời điểm, nhất định phải dựa vào khí chính của trời đất, gọi là “đạt được thời cơ trời”. “Thời” đúng thời điểm không phải là lấy trời phù hợp với thời điểm, mà là trời phù hợp với thời điểm. Từ đó có thể thấy, cái gọi là “thiên thời” là phù hợp với trời và thời điểm của trời, không như vậy thì không biết “thời” là gì.
“Học” và “习” cùng nhau, phải phù hợp với thời đại, vì vậy mới có “học mà thường xuyên luyện tập”. “Thời” ở đây là thời tiết trời đất, không phải dựa vào thời điểm, mà là phù hợp với thời điểm, đúng thời điểm. Người nhỏ nhen là dựa vào thời điểm; người quân tử là phù hợp với thời điểm; “thời” đúng thời điểm chính là hành vi “thánh nhân đạo” của quân tử. Thật buồn cười hầu hết các giải thích đều biến “thời” thành thứ gọi là đúng giờ, theo giờ, phù hợp thời, thật không biết rõ thời của nó. Còn “thời” đúng thời điểm, nhất định phải dựa vào khí chính của trời đất, gọi là “đạt được thời cơ trời”. “Thời” đúng thời điểm không phải là lấy trời phù hợp với thời điểm, mà là trời phù hợp với thời điểm. Từ đó có thể thấy, cái gọi là “thiên thời” là phù hợp với trời và thời điểm của trời, không như vậy thì không biết “thời” là gì.
“Học mà thường xuyên luyện tập”, quân tử nghe “đạo của thánh nhân”, thấy “đạo của thánh nhân”, “đối chiếu” “thánh nhân”, trong xã hội thực tế liên tục “hiệu chỉnh”, phù hợp với “thiên thời” của trời đất, để đạt được khí chính của trời đất mà du hành trong thiên hạ, hành thành đạo của thánh nhân, như vậy mới gọi là “bất ư khoái”. Phần sau của câu “bất ư khoái” này, không cần giải thích nữa rồi nhỉ. **$OP **$ONG **$ONT **
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Sàn giao dịch tiền điện tử - 《Luận Ngữ》 chi tiết: Gửi tất cả những người hiểu sai Khổng Tử - Đạo học tập
Bây giờ, văn nói nhảm nhí, “học” trở thành một từ như nước lọc nhạt nhẽo, trong văn nói “học” còn kém xa một phần mười của “học” trong văn cổ. Trong văn cổ, mỗi chữ đều mang ý nghĩa phong phú, nhưng điều này cũng khiến cho việc hiểu đúng thường rất khó nắm bắt.
Việc hiểu văn cổ, ví dụ như giải thích “Luận Ngữ”, không thể theo kiểu tư duy tầm thường kiểu Tây của văn nói, trước tiên giả định ý nghĩa của bài viết giống như tế bào trong cơ thể được tích tụ bởi các ký tự, giống như y học phương Tây, văn nói là một loại chữ chết. Nhưng văn cổ khác, để hiểu văn cổ phải nắm bắt được thần của nó, thần không nằm trong ký tự, mà nằm trong toàn bộ bài viết, giống như y học cổ truyền Trung Quốc, rời khỏi toàn thể ký tự thì vô nghĩa. Thợ giết bò, thần gặp thì bò giải, việc đọc văn cổ cũng vậy, thần không gặp thì giải thích văn bản của nó, không có chỗ nào đúng.
“习”
Trên đã nói về “học”, bây giờ tiếp tục nói về chữ “习”. Trong chữ tượng hình xưa, “习” là từ “羽” dưới từ “日”, sau này trong chữ khắc sai lầm viết “日” thành “白”, lấy sai đắp sai, truyền lại đến ngày nay, trong chữ phồn thể, “羽” dưới từ “白”, chữ giản thể thì đơn giản hơn, cắt đôi chữ “羽”, bỏ đi “白” và “日”, kết quả là chữ giản thể chỉ còn lại một mảng tối vô tận. Chữ giản thể, phối hợp với một loại ký hiệu nhảm nhí của văn nói, dần dần biến ý nghĩa phong phú của tiếng Trung thành những ký hiệu nhảm nhí kiểu Tây, đó là thực trạng lịch sử và lịch sử hiện tại.
“习”, dưới từ “羽” là ý ban đầu chỉ con chim thử bay trong trời quang đãng. Chữ “习” này, như thơ như tranh, một chữ mà có thần. “日” thuộc dương, gọi là cưỡi khí chính của trời đất mà du hành trong thiên hạ, đó chính là “习”, cũng chính là “习”. Nhưng sau này tất cả các giải thích đều xem “习” như là luyện tập, ôn tập, xem đi xem lại liên tục, kiểu tư duy nhảm nhí của văn nói, nghĩ rằng cứ liên tục lộn xộn lên xuống trái phải là có thể thể hiện xuất sắc, thành thạo, thắng thưởng, thật là vừa vô cảm, vừa vô vị, tiếng Trung đã xuống cấp như vậy, thật là đáng thương, đáng thương!
“Học” và “习”, chính là “nghe” đạo của thánh nhân, thấy “đạo” của thánh nhân, “đối chiếu” “thánh nhân”, trong xã hội thực tế liên tục “hiệu chỉnh” để đạt được khí chính của trời đất mà du hành trong thiên hạ. Không “học đạo của thánh nhân”, không thể đạt được khí chính của trời đất. “Học” là lấy “đạo của thánh nhân” làm thể; “习” là dùng “đạo của thánh nhân” để thực hành. Không “học” thì không thể thành “习”, không “习” thì không thể thành “học”, toàn thể lớn hơn, đó mới gọi là “học” và “习”. “之” là gì? Là thành đạo của thánh nhân.
“Học” và “习” phải phù hợp với thời đại, vì vậy mới có “học mà thường xuyên luyện tập”. “Thời” ở đây là thời tiết trời đất, không phải dựa vào thời điểm, mà là phù hợp với thời điểm, đúng thời điểm. Người nhỏ nhen là dựa vào thời điểm; người quân tử là phù hợp với thời điểm; “thời” đúng thời điểm chính là hành vi “thánh nhân đạo” của quân tử. Thật buồn cười hầu hết các giải thích đều biến “thời” thành thứ gọi là đúng giờ, theo giờ, phù hợp thời, thật không biết rõ thời của nó. Còn “thời” đúng thời điểm, nhất định phải dựa vào khí chính của trời đất, gọi là “đạt được thời cơ trời”. “Thời” đúng thời điểm không phải là lấy trời phù hợp với thời điểm, mà là trời phù hợp với thời điểm. Từ đó có thể thấy, cái gọi là “thiên thời” là phù hợp với trời và thời điểm của trời, không như vậy thì không biết “thời” là gì.
“Học” và “习” cùng nhau, phải phù hợp với thời đại, vì vậy mới có “học mà thường xuyên luyện tập”. “Thời” ở đây là thời tiết trời đất, không phải dựa vào thời điểm, mà là phù hợp với thời điểm, đúng thời điểm. Người nhỏ nhen là dựa vào thời điểm; người quân tử là phù hợp với thời điểm; “thời” đúng thời điểm chính là hành vi “thánh nhân đạo” của quân tử. Thật buồn cười hầu hết các giải thích đều biến “thời” thành thứ gọi là đúng giờ, theo giờ, phù hợp thời, thật không biết rõ thời của nó. Còn “thời” đúng thời điểm, nhất định phải dựa vào khí chính của trời đất, gọi là “đạt được thời cơ trời”. “Thời” đúng thời điểm không phải là lấy trời phù hợp với thời điểm, mà là trời phù hợp với thời điểm. Từ đó có thể thấy, cái gọi là “thiên thời” là phù hợp với trời và thời điểm của trời, không như vậy thì không biết “thời” là gì.
“Học mà thường xuyên luyện tập”, quân tử nghe “đạo của thánh nhân”, thấy “đạo của thánh nhân”, “đối chiếu” “thánh nhân”, trong xã hội thực tế liên tục “hiệu chỉnh”, phù hợp với “thiên thời” của trời đất, để đạt được khí chính của trời đất mà du hành trong thiên hạ, hành thành đạo của thánh nhân, như vậy mới gọi là “bất ư khoái”. Phần sau của câu “bất ư khoái” này, không cần giải thích nữa rồi nhỉ. **$OP **$ONG **$ONT **